Kính gửi Thầy
Kết thúc khóa học Tứ niệm xứ hay Thiền trong đời sống mà Thầy đã dạy chúng con trong khoảng thời gian 3 tháng vừa qua. Giờ đây, khi con ngồi lại viết bài cuối khóa với nhiều chiều cảm nhận. Nhận thầy rằng qua các bài học của buổi giảng dạy rất nghiêm túc, chỉnh chu. Thầy được tình yêu thương và sự nghiêm khắc qua từng lời ý của Thầy. Đó là điều con luôn biết ơn và trân quý. Trước đó, con đã viết bài giữa khóa với sự hân hoan và tinh tấn trong quá trình học tập và thực hành.
Con thấy rằng những đổi thay trong con và xung quanh cuộc sống của con với thế giới bắt đầu sinh sôi, đổi mới.
Con tập quan sát hơi thở, con tập thực hành tất cả sự, con quán Tứ Đại và cảm thọ. Quá trình thực hành Pháp học từ trong bài học ra ngoài thực tế là cả một sự nỗ lực , để tâm. Vì nếu con lơ là, không tinh tấn thì các tập khí trước đây lại quay về. Thầy đã có lần nói với con rằng : cần thời gian để chuyển hóa những gì con đang thực hành, tu dưỡng thân, tâm. Thật vậy, con nhận thấy rằng là một Phật tử vẫn phải sống và thực hành Pháp trong đời sống hàng ngày thật may mắn nhưng cũng có phần thử thách. Biết đến Pháp, đến đạo lý và có cơ hội để Thầy hướng dẫn là phước lành.
Nhưng con đường thực hành Pháp đi vào đời sống để rồi quán sát thấy sự chuyển hóa dần dần là một hành trình dài. Con biết ơn Thầy thật nhiều. Là người luôn mở rộng tình yêu thương quán sát chúng con để thấy chúng con thất niệm, chúng con đang tập tu mà sai để chỉnh sửa cho đúng. Tiến trình tu sửa này của con nếu không có một vị Thầy hiền minh thì quả thật khó khăn rất lớn.
Tứ niệm xứ là vi diệu, con được học và hiểu biết hơn nhiều so với trước đây. Cũng qua bài học, con có cơ hội quán chiếu chính mình để rồi tự thực hành và tự giải thích được những thắc mắc mà trước đây con không thể khái niệm cho những hành động, sự việc xảy ra xung quanh cuộc sống của con.
Thật hay, quán tâm:
Khi đủ tha lực để con trở về với chính mình trong một môi trường tốt. Con nhìn vào tâm thấy nó rất lạ giống như hai con người khác trong con, nhiều quan điểm chảy suốt trong con. Tâm , nó giống như một diễn viên có thể đóng đủ thứ vai mà một con người sẽ rất nhiều lần bị nó đặt điều. Ví như người chăn dắt đàn bò để chúng ăn rong trong một cánh đồng. Thử xem, lúc không để ý quán sát thì đàn bò sẽ từ ruộng cỏ chuyển sang ruộng lúa vì chúng di chuyển theo bản năng thích ăn cỏ non tươi và ngon. Con thấy tâm mình lúc này đóng vai như những con bò kia và cánh đồng giờ đây nó nằm bên trong con. Do vậy, nếu không quán sát được tâm thì khác nào để chúng tự khởi sinh theo tập khí. Chỉ cần quay về với chính mình , giống người chăn bò quay về với cánh đồng thì sẽ thấy đàn bò một cách trọn vẹn. Nếu có biểu hiện chuyển qua ruộng lúa, thì người chăn bò chỉ cần đứng lên vẫy cây roi, đàn bò sẽ quay trở lại ruộng cỏ. Quay về với chính mình là lúc con có thể thấy được tâm con rõ hơn. Để cùng nó làm bạn, cùng thực tập các Pháp trên con đường thiện Pháp. Để chúng con có cơ hội điều chỉnh và hướng tới tiến trình tu tập sống thuận Pháp.
Vậy việc lớn nhất trong cuộc đời mỗi con người từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi là việc gì?
Đây là câu hỏi mà dạo gần đây con có tác ý và để tâm tìm hiểu và thực hành. Thưa Thầy, khi con đặt câu hỏi này một cách nghiêm túc, nó khác với trước đây con mặc định từ nhỏ rằng ngoài cuộc sống kia, con được dạy là phải học giỏi và phấn đấu để có cơ hội để làm việc lớn rồi tự khái niệm cho mình rằng việc lớn trong đời là phải đạt được danh phận, vị trí hay địa vị nào đó trong xã hội. Thầy đã nhắc nhở, ba thứ luôn sanh ra từ Đạo cho đến đời là : Danh, lợi, tình. Vi tế hơn là trong Đạo là cũng muốn địa vị được tôn trọng, muốn cực lạc, muốn chứng nhiều tầng thiền.
Cũng như năm uẩn: sắc, thọ , tưởng, hành , thức. Biết 1 uẩn sẽ rõ biết 4 uẩn còn lại là tâm sáng rõ và tĩnh lặng. Vì như nếu gặp sắc mà không rõ biết dẫn đến quyết định sai và công việc, sự việc thất bại. Những việc này chồng chất lên nhau, làm tâm buồn chán, phiền muộn, lâu dần tập khí bám lên tâm như nhiều lớp bụi bám lên gương khiến con người trở nên yếu đuối. Để cho bản ngã tham sân si có cơ hội sanh khởi trên cánh đồng tâm. Đến đây con hiểu được rằng, điều lớn nhất trong cuộc đời là không phải bám chấp vào danh lợi, địa vị , tiền tài vì nếu không có sự quán sát tinh tế, thì ta sẽ dễ để cho các yếu tố trên biến đổi bản chất trong sáng tự tâm. Để rồi phải phủ lên mình nhiều lớp bụi của tự ngã, tập khí, ảnh hưởng bởi đời sống hằng ngày. Tự thấy và tự lau dọn cho tâm được sáng ngời, lúc đó mới thấy được tốt xấu như một sự tự nhiên.
Giờ đây việc lớn nhất trong cuộc đời này trong câu hỏi con tự vấn cho mình là khi đã học giáo lý Phật Pháp và có cơ hội thực hành đem lại lợi lạc cho mình, cho người và cho xã hội. Từ sự chuyển hóa dần dần mỗi ngày và thực hành ngũ giới là việc lớn.
Cuộc sống như một sự tương giao mây và nước, khi ta có tấm lòng biết ơn và khao khát cầu Đạo mới có thể nhận biết được chủ quyền bình an là do ta không phụ thuộc vào cảnh, vào người khác, vào bất cứ vấn đề khiến cho ta dễ bị kẹt trong hai mặt tốt, xấu cuả Pháp. Thấy các Pháp vận hành, tốt rõ biết tốt, xấu rõ biết xấu là thuận Pháp từ đó nhận diện sanh diệt và được mất. Không manh múng, lừa cái thực tại, không che đậy bản ngã để có cái nhìn vô ngã bất nhị. Lúc đó là chính ta tự cởi trói và cứu lấy chính mình trong 10 sợi dây trói buộc của Pháp
Để tâm bình thường,
Đạo khởi sinh.
Thoát khỏi biển khổ đau. Sống an lạc tự tại. Đó là một hành trình luôn phải tự thân giữ tinh tấn từng giây phút của người đang tu tập. Hành trình này có thể nhanh hay chậm là tùy thuộc vào cơ duyên của mỗi người. Có khi cả kiếp người chưa đủ phước đức để thấu hiểu được đạo lý này vì đây là con đường duy nhất để đến Niết bàn. Riêng con, là một Phật tử, con nhận thấy rằng, cơ duyên của con được biết đến Thầy và học giáo lý từ Thầy là một cơ duyên lớn. Thưa Thầy, con thấy mình còn may mắn rất nhiều và tự biết rằng nếu con tham gia hai khóa học của Thầy từ lớp con đường hạnh phúc đến Thiền tứ niệm xứ là đã đủ, thì điều này thật không phải. Con xin sám hối, có nhiều điều từ thời gian mà con được học và thực hành chưa đủ trọn vẹn, con sẽ tham gia học lại để có thể cảm ngộ nhiều hơn trước và cơ hội để con vừa học vừa cận kề Thầy, để được nghe chánh Pháp, được Thầy soi sáng trong những lúc con đi lệch hướng, nó thật quan trọng biết bao. Vì nếu học mà không hỏi- hiểu – hành từ chính người Thầy của mình mà lại tự mày mò hoặc học trong mạng xã hội mà không có sự hướng dẫn đúng đắn, rất khó có thể đạt được sự chuyển hóa bên trong, có khi còn tốn thời gian vô ích cho việc học đạo ấy.
Đối với con, một bông hoa nở ra từ sự tưới tẩm của Chánh Pháp thì là một tín hiệu tốt trong Đạo Tràng và Thầy là người tiếp nối những gì tốt đẹp của giáo lý Phật Pháp. Con viết bài này vào ngày mùng 3 Tết ất Tỵ 2025. Ông bà ta nói rằng mùng một Tết cha, mùng ba tết Thầy.
Bằng tất cả tấm lòng biết ơn, đệ tử kính chúc Thầy Viên Ngộ cùng sư cô Hạnh Viên, Tu Viện Đạo Viên và gia đình Đạo Viên Việt Nam sức khỏe- an vui để hướng đến con đường thực hiện Phật sự rộng lớn hơn, đem lại lợi ích cho đại chúng thêm nhiều hạnh phúc.
Con,
Viên Đức.