



Ngồi đây uống chén trà thơm Lắng nghe chim hót hồn thơ gọi về Viết lên mấy chữ chân quê Thả vào khoảng lặng chốn về thênh thang Trời xanh


Có người thực hành thiền Ngồi suốt ngày lẫn đêm Buộc tâm vào một niệm Họ nói đó là thiền. Có người chẳng ngồi thiền Sống theo lẽ tự nhiên


Thích Ngộ Trí Viên Tháng bảy mùa thu lá rụng vàng Ấy mùa báo hiếu lễ Vu-lan Bâng khuâng nhớ đến ân sinh dưỡng Thổn thức tâm con ngấn lệ


Nhân duyên từ thủa nào Thầy trò từng gặp nhau Nên nửa vòng trái đất Mới có hội ngộ này. Thầy hiện hữu nơi đây Với tấm lòng giảng dạy


Sớm hôm chuông mõ ngân vang Lời kinh câu kệ xóa tan mê lầm Rừng khua, chim hót vang lừng Hòa âm vi diệu đến từng cỏ cây Thầy trò


Ai cũng biết giận hờn thì sẽ khổ Nhưng khó lòng xả bỏ sân si Ai cũng biết từ bi là cội phúc Nhưng ít người tích đức tu tâm