Tìm về

Tìm về một chốn thênh thang
Để nhìn trăng tỏ, để nghe dế đàn
Lại xem bướm múa nhịp nhàng
Bên dòng suối nhỏ với hàng thông reo.

Tìm về nơi chốn tịch liêu
Để nghe hư vọng lắm điều từ tâm
Quán xem ý tưởng lăng xăng
Hơn thua được mất bao năm ưu phiền.

Tìm về với tuổi hồn nhiên
Để tâm an ổn chẳng phiền chẳng lo
Ai người học đạo nhớ cho
Sống cùng thực tại hơn kho bạc vàng.

Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta phải đối mặt với nhiều việc phải lo toan, tất bật, hối hả… Và rồi ai trong chúng ta cũng sẽ có mơ ước rằng, phải chi được tìm về một bình yên nào đó, nơi không có sự bon chen, nơi chỉ có tiếng chim, dòng suối, cỏ cây, trăng sao và sự tĩnh lặng của tự nhiên đất trời… Bài thơ “Tìm về” nói đến sự tĩnh lặng từ tâm hồn hòa quyện với cảnh vật thiên nhiên bên ngoài. Để có được an tịnh thân tâm ta cần phải trở về với chính mình, về với thực tại hiện tiền.

“Tìm về một chốn thênh thang

Để nhìn trăng tỏ, để nghe dế đàn

Lại xem bướm múa nhịp nhàng

Bên dòng suối nhỏ với hàng thông reo.”

Đây không chỉ là một khung cảnh thiên nhiên, mà còn là một trạng thái tâm hồn: rộng mở, nhẹ nhàng, và tràn đầy cảm nhận. Khi tâm đã quá mỏi mệt vì phố thị, hơn thua, lo lắng… thì tìm về thiên nhiên chính là một cách để nhìn lại chính mình.

Tìm về không chỉ là đi đến một nơi chốn, mà là một hành trình trở về với tâm hồn nhiên, trong sáng.

Khi tiếp xúc với thiên nhiên tĩnh lặng ta sẽ dễ dàng an tịnh thân tâm để soi chiếu nội tâm.

“Tìm về nơi chốn tịch liêu

Để nghe hư vọng lắm điều từ tâm

Quán xem ý tưởng lăng xăng

Hơn thua được mất bao năm ưu phiền.”

Ở đây, chốn tịch liêu không còn là rừng núi mà một không gian tĩnh lặng của những người sống trong chánh niệm, nơi mà ta có thể nghe rõ tiếng vọng của tâm. Lúc đó, ta mới thấy rõ:

  • Những ý nghĩ lăng xăng chưa từng dừng nghỉ.
  • Những tính toán hơn thua đã vắt kiệt năng lượng sống.
  • Những khổ đau không phải từ hoàn cảnh, mà từ phản ứng và chấp thủ của chính ta.

Đó chính là giai đoạn quán chiếu sâu sắc, thấy ra được gốc rễ của ưu phiền, không nằm ở thế giới ngoài kia, mà từ tâm vọng tưởng của chính mình. Vì vậy, nương vào môi trường tĩnh lặng bên ngoài để giúp ta nhìn rõ chính mình để buông đi những toan tính không cần thiết, để được sống như tuổi thơ hồn nhiên trong sáng.

“Tìm về với tuổi hồn nhiên

Để tâm an ổn chẳng phiền chẳng lo

Ai người học đạo nhớ cho

Sống cùng thực tại hơn kho bạc vàng.”

Tuổi hồn nhiên không phải là sự ngây thơ thiếu hiểu biết, mà là trạng thái tâm trong sáng, không bị che phủ bởi giận hờn, tham cầu, hay oán trách. Khi ta thấy rõ những lăng xăng vọng tưởng, thì trạng thái hồn nhiên sẽ tự nhiên biểu hiện.

Cái quý giá nhất không phải là tiền bạc, danh vọng hay kiến thức, mà là khả năng sống tỉnh thức trong mỗi phút giây, từng hơi thở, với ánh mắt đong đầy sự cảm thông thương yêu. Do đó, hãy trở về với chính mình, hãy lắng nghe những gì đang thật sự xảy ra ở thân tâm này, và sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hiện tại thì nơi đó đã là Tịnh độ, là thiên đường, là an lạc giải thoát.

Đạo Viên, 5/9/2025

Các video sự kiện khác

Khóa tu mùa xuân 2026

Nhân dịp mùa Hoa Anh Đào nở rộ tại thủ đô Washington, D,C vào đầu tháng tư. Kính mời quý phật tử xa gần về tham dự khóa tu &

Khóa học online 2026

Mỗi tối thứ năm, từ 8:00 PM đến 9:30 PM (theo giờ Việt nam) Mỗi sáng thứ năm, từ 8:00 AM – 9:30 AM (theo giờ New York) Khóa học

Lối đi

Đường đời muôn vạn lối đi Chọn theo sở thích, hoặc tùy nhân duyên Đường nào cũng lắm truân chuyên Thương yêu, giận ghét, não phiền xưa nay Tiền tài,

Cho và Nhận

Cho đi lòng sẽ thênh thang Nhận về nuôi dưỡng hiểu thương vẹn toàn Cho đi buông cả tính toan Nhận về thấu rõ trăm ngàn công lao Cho đi